2015/03/20

BIẾT BAO NGƯỜI NGÃ XUỐNG!

Đặng Huy Văn: Ngày mùng 3 Tết Ất Mùi vừa rồi, ông cháu tôi đã lên làng đào Nhật Tân thăm gia đình bạn tôi. Anh ấy là đồng hương của tôi đã hy sinh ngày 16/3/1979 trước khi giặc Tàu cộng sản tháo chạy trong cuộc chiến tranh Biên Giới năm 1979, nay vẫn chưa tìm được mộ. Vợ anh ấy, một cô gái làng đào xinh xắn đã ở vậy nuôi cậu con trai năm nay đã 36 tuổi, đã có vợ con.
 
Nhân vừa khánh thành cầu Nhật Tân, ông cháu tôi lên chơi được ngắm cầu mới thỏa thích. Nhưng lòng tôi bỗng quặn đau bởi ngày anh bạn tôi cưới vợ thì làng đào Nhật Tân còn nghèo lắm. Anh ta chỉ mua được mấy tút thuốc lá Điện Biên để mời khách và gia đình nhà vợ cũng chỉ đủ tiền dọn mấy mâm cơm mời bà con, bạn bè chí cốt. Sau năm 1979, gia đình anh ấy đã lên tận Hạ Lang, Cao Bằng tìm mộ anh nhiều lần mà vẫn chưa tìm được.Nhân dịp kỷ niệm tròn 36 năm ngày bạn tôi hy sinh, tôi viết bài này để nhắn nhủ các cháu nhỏ ngày nay hãy nhớ, giặc Tàu là kẻ thù truyền kiếp của Dân Tộc Việt Nam. Tiếc là vẫn còn một số kẻ theo chân Lê Chiêu Thống đang muốn dựa vào cộng sản Tàu để gìn giữ ngai vàng nên chúng đã coi những người yêu nước Việt Nam hôm nay là thế lực thù địch của chúng. Than ôi!

BIẾT BAO NGƯỜI NGÃ XUỐNG!

Cháu ơi xuân đã về!
Khắp làng đào rộn rã
Chợ hoa xuân vui quá
Đào đỏ rực đườg đê

Cháu hãy nhìn cầu kia
Khi giao thừa vừa tới
Người chúc nhau năm mới
Pháo hoa rộn bốn bề

Sáng xuân mới lại về
Tiếng oanh ca ngoài ngõ
Hương xuân bay theo gió
Khiến lòng người say mê

Mặt sông Hồng soi bóng
Cầu cao tưởng vòm trời
Đôi bờ xe qua lại
“Đò xưa đâu ông ơi?”

Nhật Tân vào năm mới
Hoa đào đỏ má người
Xuân này sao nhớ nhớ
Thương một thời xa xôi

Nhớ đầu năm Bảy Chín
Ông đã đến làng này
Để chúc mừng đám cưới
Của bạn thời thơ ngây

Rồi bạn ông lên chốt
Đóng quân mãi Hạ Lang
Để sẵn sàng đánh giặc
Khi giặc Tàu kéo sang

Tảng sáng ngày Mười Bảy
Tháng Hai giặc tràn sang
Ông ấy cùng đồng đội
Thà chết quyết không hàng!

Sau tháng trời giành giật
Từng tấc đất Cao Bằng
Bạn của ông ngã xuống
Bởi giặc Tàu xâm lăng

Bỏ lại người vợ trẻ
Xinh xắn gái Làng Đào
Cùng mầm thai nhỏ bé
Gặp cha nhờ chiêm bao

Nay mộ của bạn ông
Còn lạc đâu trên núi
Mỗi năm mùa đào tới
Hoa đỏ trào máu ông!

Cháu ơi có biết không?
Đất này là Tổ Quốc
Cả ngàn năm đánh giặc
Máu nhuộn đỏ sông Hồng

Đất này cùng tổ tông
Bốn ngàn năm dựng nước
Nay bọn người láo xược
Đã dâng Tàu núi sông!

Còn đứng trước Đền Hùng
“Thề cháu con quyết giữ!”
Giữ ngai vàng chúng nó
Đâu giữ gì non sông?

Biết bao người ngã xuống!
Mà chưa biết mặt con
Cháu ơi không có họ
Làm sao nước Việt còn?

Hà Nội, 19/3/2015
Đặng Huy Văn

No comments:

Post a Comment