Đặng
Huy Văn: Tôi rất buồn vì gần đây nhiều vụ xử lý kỷ luật đuổi học học
sinh phổ thông trong cả nước đã dẫn đến nhiều vụ việc tiêu cực đáng tiếc như
khiến trẻ tự tử(1), đua
đòi hút xách, côn đồ trôm cắp đĩ điếm... Đặc biệt các vụ đuổi học đó đều dựa
theo một Bản Quy Định của Bộ Giáo Dục & ĐT ra đời năm 1988, cách đây 27 năm
đã vô cùng lạc hậu so với bao nhiêu lần Bộ đã tiến hành “Cải cách Giáo Dục”. Điều
đáng nói là các vụ xử lý kỷ luật đó lại không công bằng, không phù hợp với đạo
lý. Một học sinh tại Quận 6 TP HCM thường xuyên chửi thầy cô giáo là “Đ. Mẹ
mày!” làm cho một cô giáo dạy tiếng Anh phải khóc lên khóc xuống nhưng không bị
nhà trường kỷ luật chỉ vì phụ huynh của học sinh đó giàu, đã nhiều lần đóng góp
tiền bạc cho nhà trường. Trong khi đó, một học sinh ở Khánh Hòa lại bị cưỡng bức
chuyển trường khẩn cấp dù đã sát kỳ thi chỉ vì học sinh đó đã mặc nhầm quần áo
đồng phục của bạn tuy đã kịp trả lại cùng lời xin lỗi bạn, nhưng cái chính có lẽ
là gia đình của học sinh đó quá nghèo!
2015/05/17
2015/05/11
NHẬT KÝ DU LỊCH 30/4 QUA SÀI GÒN - BÌNH THUẬN
Đặng
Huy Văn: Tôi bất ngờ được các con tặng cho một chuyến du lịch Sài
Gòn – Bình Thuận cùng gia đình. Chuyến đi bắt đầu từ sân bay Nội Bài xuống Tân
Sơn Nhất vào 11h trưa, ngày 26/4/2015. Chiều đó qua thăm Nhà Thờ Đức Bà, về một
khách sạn 4 sao phố Thi Sách ngủ lại. Sáng hôm sau, chúng tôi đi tàu nhanh ra
Phan Thiết để nghỉ đưỡng tại một resort sang trọng ở Mũi Né 3 đêm 4 ngày. Tại
đó chúng tôi được tắm biển rồi đi thăm tượng Phật Nằm ở Tà Cú, ngọn Hải Đăng Kê
Gà tại huyện Hàm Thuận Nam. Sau đó, chúng tôi đã trở lại Sài Gòn vào lúc 12h
trưa, ngày 30/4/2015 để tối ngày 1/5 bay trở về Hà Nội.
2015/05/05
ÔNG LÀ "ĐIẾU CÀY" CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI
Đặng Huy Văn
ÔNG LÀ “ĐIẾU CÀY” CỦA NON SÔNG ĐỂ LẠI
(Tặng bà Dương Thị Tân và cháu Nguyễn Trí
Dũng) (1)
Ông đơn giản
là một công dân yêu nước
Trước họa xâm
lăng
từ cộng sản Bắc
Kinh
Không từng là tiến
sĩ, giáo sư
ba hoa nơi kẻ chợ
Chưa bao giờ là
nhà báo, nhà văn…
được nhà nước
vinh danh
2015/04/19
ĐƯNG GIẬN MÌNH TÂN ƠI!
Đặng
Huy Văn: Tôi không ngờ một người bạn thời thơ ấu của tôi đã bỏ tôi đi
cả năm trời rồi mà nay tôi mới được biết! Chẳng là vì gia đình tôi quá nghèo. Từ
ngày về hưu tôi phải bươn chải nay đây, mai đó để kiếm sống nên phải chuyển nhà
liên tục, điện thoại di động lại không có nên khi bạn tôi đau ốm rồi ra đi, gia
đình bạn tôi đã không thể nào tìm được số điện thoại bàn để liên lạc với tôi.
Thật buồn là trước khi về hưu, anh ấy đã làm việc tại Văn Phòng Chính Phủ khoảng
chục năm. Với tư chất trung thực và thẳng thắn mà lại phải làm việc ở một chốn
quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế, thì việc sau khi về nghỉ hưu, anh
ta bỗng bị mắc “bệnh quên” theo tôi cũng là điều dễ hiểu. Quên đi thôi! Nhớ làm
gì một chốn quan trường phức tạp và nhiễu nhương như thế?
2015/04/12
ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ
Đặng Huy Văn
ĐÔI LỜI HỎI TỔNG BÍ THƯ
(Thân
gửi TBT Nguyễn Phú Trọng)
Từ Trung Nam Hải
trở về(1)
Sao ông phấn khởi
tràn trề vậy ông?
Dân tình bức xúc
Biển Đông
Sao ông gặp “bạn”
lại không hỏi gì?
“Bạn” khen, ông
có nghĩ suy
Họ đang toan
tính điều gì hay không?
Hay Tàu hứa giúp
đảng ông
Nếu ông dâng tặng
Biển Đông cho Tàu?
Để nay mai nếu đồng
bào
Đứng lên lật đổ,
“bạn” vào cứu ông?
2015/04/08
BÀ CÁT HANH LONG ƠI!
Đặng
Huy Văn: Nhân dịp
tròn 70 năm ngày Việt Minh giành được chính quyền, 1945, chúng ta không thể nào
quên được những người đã có nhiều đóng góp công của cho Mặt Trận Việt Minh thời
đó, mà có lẽ bà Nguyễn Thị Năm hiệu Cát Hanh Long là người đóng góp to lớn nhất.
Trước năm 1945, bà đã hiến cho Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương tương đương
700 lượng vàng lúc bấy giờ. Trong “Tuần Lễ Vàng” của chính phủ VN DC CH, bà đã
hiến 100 lượng vàng. Sau này đi theo kháng chiến lên Thái Nguyên, bà đã góp rất
nhiều tiền gạo để nuôi bộ đội, có lúc bà nuôi cả một Trung Đoàn trong nhà.
Subscribe to:
Posts (Atom)