2015/01/16

CHIA TAY EM TRAI NGÀY ẤY

Đặng Huy Văn: Tôi có một người em trai kém tôi hai tuổi. Ngày 20/8/1964, tôi đã chia tay em trai tôi tại thị xã Hà Tĩnh để ra Hà Nội học đại học. Tết đó vì nhà quá nghèo nên tôi không có tiền về thăm quê. Mùa hè năm Ất Tỵ, 1965, vì bom đạn ác liệt nên ba mẹ tôi lại tiếp tục không cho tôi về thăm nhà năm ấy. Cũng mùa hè đó, em trai tôi phải lên đường nhập ngũ và hơn một năm sau thì chú ấy đã hi sinh tại tuyến lửa Quảng Bình vào ngày 6/1/1967 tức ngày 26/11 năm Bính Ngọ, khi em trai tôi vừa tròn 20 tuổi!

Hôm nay, ngày 26/11 năm Giáp Ngọ, nhân ngày giỗ lần thứ 48 của người em trai, tôi đã không cầm được nước mắt. Tôi xin chia sẻ với quý vị độc giả gần xa một bài viết như một nén hương lòng để viếng hương hồn người em trai xấu số của tôi đang ở trên Thiên Đường hay đang tu ở một chốn Bồng Lai đâu đó.

CHIA TAY EM TRAI NGÀY ẤY

Chia tay em trai ngày ấy
Gần năm mươi mốt năm rồi!
Giờ đã xa nhau mãi mãi
Mà như còn đó em tôi!

Khi chia tay em bật khóc
Vì không thể nói nên lời
Em mong anh ngày trở lại
Ai ngờ vĩnh viễn chia phôi!

Bởi Ất Tỵ chiến tranh rồi
Anh không được về hè nữa
Em trai lên đường nhập ngũ
Đoạn đời mới tuổi hai mươi!

Hôm nay tròn bốn tám năm
Ngày em trai lìa cuộc sống
Thắp nén hương lòng bái vọng
Cõi Bồng Lai chốn em nằm!

Thuở ấy xô dân ra trận
Hô vì “Độc Lập, Tự Do”!
Ai ngờ hôm nay lộ diện
Khi quân Trung cộng vào bờ

Biển Đông cộng Tàu xâm phạm
Hoàng-Trường Sa hiến giặc rồi
Chiêu Thống coi Tàu là bạn
Mời thầu giặc trúng khắp nơi!

Em về Sơn Dương, Vũng Áng
Mà xem nhung nhúc người Tàu
Bởi quan tham cần ngàn tỷ
Để khi có biến chuồn mau!

Em về làng xã mình coi
Dân quê đói nghèo ngơ ngác
Đi làm thuê khắp Nam, Bắc
“Ô Sin” khắc khoải xứ người!

Ngày xưa chỉ một Ông Trời
Nay trời đi đâu cũng gặp
Trời con, trời cha các cấp
Dân nghèo bái lạy khắp nơi!

Trời cần đất dân phải dời
Dân không dời đâu có được
Bởi Hiến Pháp là phép nước
Đất là công thổ, em ơi!

Trời cần tiền dân phải cống
Miễn bàn lệ, luật đúng sai
Để trời nương cho mà sống
Nhìn cha con chúng tiêu xài!

Trời trung ương cao vời vợi
Ba hoa toàn chuyện viễn vông
Trời địa phương thì móc túi
Của dân đến cắc cuối cùng!

Trời quan tham cao lồng lộng
Ai chống trời nhiễm xạ ngay
Quan thanh liêm khui tham nhũng
Đang chờ chết đợi từng ngày!

Em hi sinh đời thiệt lắm
Nhưng bù lại được an lòng
Tin vào “thiên đường cộng sản”
Tới ngày khuất núi, xa sông!

Nhưng nếu sống thì khổ nhục
Bởi thiên đường chỉ trong mơ
Cuộc sống nay thành địa ngục
Đến Diêm Vương cũng bất ngờ!

Xin bái biệt em lần cuối
Chúc em ở chốn Thiên Đường
Hãy luôn độ trì đồng loại
Đang chết dần giữa quê hương!

Ôi! Tuổi hai mươi xán lạn
Đã hi sinh giữa chiến trường!
Để bọn xưng danh “vô sản”
Tiền nhiều hơn cả đế vương!

Hà Nội, 16/1/2015
Đặng Huy Văn

No comments:

Post a Comment