2013/04/05

ĐINH VŨ HOÀNG NGUYÊN< THẦY BÓI GIÀ ĐI ĐÂU?


Lời Tác Giả  Cố họa sĩ Đinh Vũ Hoàng Nguyên là một Blogger nổi tiếng trong thế giới   mạng Người Việt, đặc biệt là giới trẻ. Anh đã rời bỏ chúng ta vào ngày 23/3/2012, đúng ngày sinh nhật lần thứ 37, hưởng dương chẵn đúng 444 tháng tại Hà Nội. Anh có FB ĐINH VŨ HOÀNG NGUYÊN và Blog cá nhân laothayboigia để đăng CÁC BÀI THƠ có hai bài được trích dẫn trong bài viết này là: Những Huyết Cầu Tổ Quốc, Mầm Nắng, và CÁC TRANG VĂN với các bài đã trích dẫn trong bài viết là: Cao Như Đảng, Truyện Anh Pháp.

Thơ của anh có khoảng 22 bài đã công bố trên trang blog laothayboigia phần lớn là thơ tình kể cả tình yêu non sông và biển đảo. Đó là thơ thiền vì ngoài từ đó ra, không còn từ nào khác để có thể diễn đạt được cái tinh tế, cái hồn và nghệ thuật gieo vần, thả câu, nhả chữ ngẫu hứng theo nhịp đập của trái tim như những nét vẽ chấm phá mà lung linh sắc màu của anh. Văn của anh gồm các truyện cười, cười ra nước mắt vì đau đến tận tâm can gồm khoảng 27 truyện trên blog. Ngoài ra anh còn rất nhiều VIẾT NGẮN đặc sắc mà tôi chưa từng được biết xưa nay từ các tác giả khác.

Nhân một năm ngày mất của Đinh Vũ Hoàng Nguyên, ngày 23/3/2013, tôi xin được gửi tặng hương hồn Nguyên một vài dòng tâm huyết, mong ở Cõi Niết Bàn, Nguyên vẫn luôn nghĩ tới gia đình, non sông và dân tộc nay đang phải chịu kiếp sống lầm than đau khổ vì đất nước mình còn thiếu Dân Chủ, Tự Do trầm trọng so với các nước Đông Nam Á khác.

Đinh Vũ Hoàng Nguyên Lão Thầy Bói Già Đi Đâu?

(Thân viếng hương hồn Nguyên nhân một năm ngày mất, 23/3/2013)

Thấp thoáng Hồ Tây người góa phụ thảo hiền đang ngồi đợi
Để xin quẻ bói mà chờ cả năm trời, Lão Thầy Bói đi đâu?
Thôi đừng chờ nữa nàng ơi, biết lúc nào Lão về mà hỏi
Chuyến này Lão đi thật xa chắc sẽ phải đợi chờ lâu!

Có lẽ Lão đã bỏ nhà ra tận quần đảo Hoàng Sa?
Mấy lính TQ ham vui  đã mời Lão ra uống rượu
Lão chẳng thích nhậu nhẹt gì đâu mà là đi tìm hiểu
Coi bọn giặc bố trí thế nào để đòi lại đảo của ông cha

Hay Lão theo Những huyết cầu Tổ Quốc tới Trường Sa?
Để thăm tận nơi năm 1988 lính TQ sang chiếm đảo[1]
Xem cảnh “tàu lạ” bắt, giết ngư dân mình thô bạo
Về post lên laothayboigia để cảnh báo dân ta

Hay Lão bỏ phố, bỏ nhà đi lên mãi Sơn La?
Để dạy chữ cho lũ trẻ người Mông tội nghiệp
Ăn thì đói, trường lại xa, mùa đông trời giá rét[2]
Thấy chúng đi bắt chuột về ăn mà lòng Lão xót xa!

Hay Lão vào Lâm Đồng, Đắc Nông xem người TQ khai Bô-xít[3]
Coi công nhân TQ sang lấy vợ, đẻ con nay đang sống thế nào?
Xem chúng đã xây ấp, lập bàn thờ cúng Triệu Đà tổ phụ
Trên mái nhà Đông Dương mưu chiếm đóng dài lâu!

Hay Lão vào Sài Gòn kêu gọi người yêu nước?
Xuống đường đấu tranh đòi lại quần đảo Hoàng Sa
Đã bị các anh công an bắt giam ở đâu chưa về được
Làm cư dân mạng rất đau buồn, vì tưởng Lão đã đi xa!

Hay Lão lại lân la ở những dự án của các quan đang giải tỏa?
Để giúp bà con dân oan làm đơn khiếu kiện tận trung ương
Rồi bị bọn tư bản đỏ thuê người đánh không về được nữa
Lão Thầy Bói Già ơi! Càng hiểu lòng lão, càng thương!

Hay Lão gặp Quốc Hội góp ý, để đổi thay Hiến Pháp?
Quốc Hội lại mời cả Cao Như Đảng lên làm chó chứ gì
Giết chó là dã man, để thằng Đảng cầm dao sinh tai tiếng
Sao Lão không khuyên Quốc Hội ta đuổi thằng Đảng về đi?

Tôi chỉ ước ao Lão cứ ngồi viết văn và tiếp tục làm thơ thôi
Văn của Lão vui mà cư dân mạng đọc bồi hồi nức nở khóc
Thơ Lão là thơ thiền mà hiện hữu một tình yêu đích thực
Xin Lão quay về! Về đây với cư dân mạng chúng tôi!

Lão Thầy Bói giã từ chúng ta vừa chẵn một năm rồi
Không còn Viết Ngắn nào post lên để được còm thỏa thích
Không còn có Trang Văn nào được sẻ chia để cười ra nước mắt
Và giờ đây đâu còn Vần Thơ nào mang tình yêu bay mỏi cánh, thơ ơi!

Nhớ Lão thời sinh viên, càng yêu Truyện Anh Pháp ngày xưa
Vạn nhà sư trong chùa thời nay được mấy người đốn ngộ?
Vạn nhà văn, nhà thơ trên đời được mấy ai đáng nhớ?
Mấy đám tang trong đời được cả vạn người đưa?

Lão được Đại Đức Thích Minh Pháp rước lên chùa[4]
Âu cũng là cơ duyên cho người đã thành tâm giác ngộ
Như vô lượng kiếp Lão đã tu giờ mới được từ bi Phật Độ
Nay ở Cõi Niết Bàn lưu luyến chăng duyên kì ngộ ngày xưa?

Xin người góa phụ thông minh bên Tây Hồ hãy tụng kinh niệm Phật
Lo nuôi lớn cái Mầm Nắng đơn côi thành một mùa nắng chan hòa
Để tiếp bước anh linh ngàn đời thành một huyết cầu Tổ Quốc
Thỏa ao ước của mẹ Hòa, ba Nguyên đời Bũm rộn tiếng ca![5]

Hà Nội, 18/3/2013
Ts. Đặng Huy Văn

 [1]-Trung Quốc đã chiếm đảo Gạc Ma trên Quần Đảo Trường Sa vào ngày 14/3/1988. Hải quân Việt Nam có 64 chiến sĩ đã anh dũng hi sinh trước mũi súng của hải quân TQ.

[2]- Các em nhỏ từ 7 đến 15 tuổi người Mông ở Trường PTCS Háng Đồng (Sơn La) phải bẫy chuột để ăn khi phải ở lại túp lều tạm trú cạnh trường với cái rét dưới 10 độ C.

[3]- Dự án Trung Quốc khai thác mỏ Bô-xít tại Nhân Cơ, tỉnh Đắc Nông và Tân Rai, tỉnh Lâm Đồng đã đưa sang gần ngàn công nhân TQ kèm cả vợ con lập ấp để ở lâu dài.

[4]- Đại Đức Thích Minh Pháp nay trụ trì tại Chùa Biện Sơn, tỉnh Vĩnh Phúc đã làm lễ đưa linh của Nguyên lên Chùa Biện Sơn vào ngày 26/4/2012 theo ước nguyện của gia đình. Đại Đức chính là Anh Pháp (Truyện Anh Pháp) mà Nguyên đã chơi thân khi còn là sinh viên vào chùa Khai Nguyên Xuân Đỉnh, Hà Nội giúp nhà chùa phục chế tượng.

[5]- Bũm là tên thân mật của cậu con trai duy nhất của Nguyên-Hòa nay mới gần 2 tuổi.




THƯ GỬI BA NHÂN NGÀY 14 THÁNG 3


 (Viết tặng Trần Thị Thủy)[1]

Trường Sa đảo chìm, đảo nổi
Nhấp nhô biển sóng mê hồn
Gạc Ma là đâu mẹ hỡi?
Mà nghe ba mãi gọi con

Từ thuở nằm trong bụng mẹ
Khi con chưa biết khóc cười
Đã hay ba không về nữa
Con thương ba lắm, ba ơi!

Lớn lên con nghe mẹ kể
Ba cầm cờ giữ Gạc Ma
Giặc Tàu nhằm ba xả đạn
Máu loang thắm đỏ Trường Sa

Được phong anh hùng ngày đó
Chào đời con chẳng còn ba!
Tim con hoài thương thao thức
Trong niềm đau nhớ xót xa

Chín hai “ba về” Quảng Phúc[2]
Lúc con mới bốn tuổi đời
Dắt ra nghĩa trang mẹ chỉ
“Ba Phương nằm đó, con ơi!”

Cách nhà chỉ hơn trăm mét
Nên con thường trốn ra đây
Khóc thầm mỗi khi hờn tủi
Đặt hoa trên mộ mỗi ngày

Cách đây bốn năm có chuyện
Tấm Bia mất chữ anh hùng
Trên Bia chỉ ghi liệt sĩ
Biết tin, ba có buồn không?

Dần dà không người lai vãng
Viếng thăm bên mộ của ba
Buồn đau nhiều đêm mẹ khóc
Con thương ôm mẹ xót xa

Hóa ra “chống Tàu” là tội?
Nên ba bị tước anh hùng!
Con hỏi mẹ buồn không nói
Nơi xa, ba có đau không?

Hỏi tỉnh, tỉnh hỏi trung ương
Trung ương bặt vô âm tín
Ba năm trời nơi xó xỉnh
Không cấp nào đoái thương ba!

Ba xưa hi sinh vì nước
Mà sao đảng lại ghét ba
Hay chống Tàu là chống đảng
Chống đồng chí, chống ruột rà?

Học xong con xin ra đảo
Thả hoa quanh biển Gạc Ma
Nhìn lá cờ Tàu vấy máu
Mà thương đồng đội của ba!

Con vào Khánh Hòa làm việc
Từ năm hai ngàn lẻ mười
Nơi xưa ba từng thân thiết
Chồng con cũng lính, ba ơi!

Ba nay đã thành ông ngoại
Navy con gái chúng con
Đặt tên “Hải Quân” yêu đảo
Để mong trung với nước non

Tam Sa giặc Tàu đã lập
Nối Hoàng Sa với Trường Sa
Nay con thuộc Tàu hay Việt?
Trời cao có biết không ba?

Lẽ nào chính quyền của đảng
Ngày xưa đã tặng Hoàng Sa
Nay định Trường Sa trao nốt
Còn đâu biển đảo quê nhà!

Phải chi thời nay đã khác
Đảng ta vì bạc, vì quyền
Mà đã cam tâm theo giặc
Bán dần Đất Mẹ bình yên?

Hà Nộih, 12/3/2013
Ts. Đặng Huy Văn

[1]- Trần Thị Thủy là con gái duy nhất của anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương. Khi anh hi sinh tại đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988 thì vợ anh, chị Mai Thị Hoa mới có thai Thủy được hơn một tháng, nên anh chưa được biết. Nay Thủy đã tốt nghiệp ngành Việt Nam Học tại đại học Quảng Bình, nhưng cô nhất quyết xin vào Khánh Hòa làm việc tại đơn vị cũ của cha mình, Lữ Đoàn 146 Vùng 4 Hải Quân để thường xuyên được ra đảo thăm nơi năm xưa cha cô và 63 đồng đội đã hi sinh trong Hải Chiến Trường Sa tại các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Đảo Gạc Ma đã bị giặc Tàu cưỡng chiếm kể từ ngày 14/3/1988 đó.

[2]- Sau Hải Chiến Trường Sa 14/3/1988, liệt sĩ Trần Văn Phương và hai đồng đội của anh đã được nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng LLVTND vào ngày 6/1/1989 có khắc lên bia mộ khi anh nằm ở nghĩa trang Trường Sa. Tháng 5/1992, khi mộ anh được chuyển về nghĩa trang xã Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng Bình thì trên bia mộ vẫn còn khắc danh hiệu anh hùng. Nhưng đến năm 2009 khi xã Quảng Phúc tôn tạo lại nhĩa trang thì có “lệnh từ trên”, do danh hiệu anh hùng chống Tàu của anh quá nhạy cảm nên đã bị đục bỏ. Đồng đội, bạn bè, bà con, gia đình và nhiều nhà văn nhà báo đã thắc mắc lên các cấp chính quyền thì bị trả lời loanh quanh gần 4 năm trời mà không được giải quyết, thậm chí họ còn “chỉ đạo” ngăn cản không cho bà con địa phương đến dâng hương vào ngày 14/3 hàng năm. Trước sự đấu tranh kiên trì của mọi người, thì năm ngoái vào ngày 19/4/ 2012, bia mộ anh Trần Văn Phương mới được khắc lại dòng chữ “anh hùng LLVTND”.




HIẾN PHÁP 92 NAY SỬA ĐỔI CHO AI?


 (Kính gửi chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng)

Ông chủ tịch ơi, Hiến Pháp 92 nay sửa đổi cho ai?
Cho toàn thể nhân dân cùng non sông yêu dấu?
Hay chỉ sửa để phục vụ cho các nhà lãnh đạo?
Ông phải nói rõ ràng thì góp ý mới khỏi sai!

Nếu chỉ để có lợi cho các ông thì Hiến Pháp 92
Theo tôi nghĩ, chỉ cần sửa một số từ là hoàn hảo
Nhấn mạnh thêm quân đội chỉ bảo vệ người lãnh đạo
Để khi nhân dân vùng đứng lên họ biết bắn vào ai!

Còn cụm từ “nhân dân” không nên ghi vào Hiến Pháp
“Quân đội nhân dân” nên đổi thành “quân đội vua quan”
“Công an nhân dân” thì bớt đuôi đi để khỏi bị hiểu nhầm
Bởi vì từ bản Hiến Pháp sẽ đẻ ra các điều của luật pháp

Muốn xem Uỷ Ban Nhân Dân có phải là của nhân dân?
Thì ông hãy cải trang làm dân vào các Uỷ Ban khắc biết
Viện kiểm sát nhân dân, tòa án nhân dân...giống hệt
Ông đeo tóc giả bước vào thì biết ngay cái nào của nhân dân!

Từ ngày 2/1 đến 31/3/2013 ông chỉ nói chung chung
“Mời toàn dân góp ý kiến vào Hiến Pháp 92 sửa đổi!”
Đương nhiên dân chỉ góp ý kiến vào những điều có lợi
Cho nước, cho dân chứ đâu cho quyền lợi của riêng ông!

Dân đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp 92 vì đã 38 năm ròng
Đảng lãnh đạo hoàn toàn mà nhân dân vẫn khổ
Không thể phát triển sản xuất do thiếu tự do dân chủ
Tập đoàn NN thua lỗ khắp nơi vì tham nhũng tràn lan!

Dân muốn được trực tiếp bầu ra người lãnh đạo của nhân dân
Từ trong số những tổ chức được cạnh tranh bình đẳng
Nếu ông giỏi, dân sẽ bầu ông trở thành người chiến thắng
Để tiếp tục lãnh đạo nhân dân, xin ông chớ băn khoăn!

Dân muốn được sở hữu về tư liệu sản xuất để chủ động làm ăn
Và muốn Hiến Pháp công nhận cho người cày có ruộng
Để họ yên tâm sản xuất lâu dài nhằm nâng cao đời sống
Không bị cưỡng cướp đất đai khi giải phóng mặt bằng

Dân muốn “Quân đội là của dân và vì nhân dân phục vụ!”
Như câu khẩu hiệu tướng Giáp đã nêu khi vừa mới ra đời
Theo tôi nghĩ, câu khẩu hiệu này đã đi vào lịch sử
Quân đội chỉ để chống giặc ngoại xâm là đúng lắm ông ơi!

Các phe phái cạnh tranh nhau không nên dùng quân đội
Để khỏi xẩy ra huynh đệ tương tàn làm dân tộc thương đau
Nhiều quốc gia để quân đội không tham gia đảng phái
Là nhằm tránh nội chiến xẩy ra chứ có xấu xa đâu?

Theo tôi nghĩ, quân đội ta luôn vì dân vì nước
Bảo vệ ngư trường và vùng dầu khí ở Biển Đông
Bao năm đảng dùng quân đội để đánh quân xâm lược
Nay giặc quấy phá ta, sao không cho họ đánh thưa ông?

Giặc đang dùng “đường lưỡi bò” đòi chiếm trọn Biển Đông
Vì các ông làm ngơ, nên người dân phải xuống đường gào thét
Nên chăng dùng lại câu HP 80 ghi“Giặc Tàu là kẻ thù truyền kiếp”?
Vào HP sửa đổi 92 để quân đội cùng toàn dân đoàn kết cứu non sông!

Tôi đã “bái phục” ông thuở ông còn làm nghiên cứu sinh ở bên Bun ông ạ!
Một giáo sư Bun sau này dạy tôi “khen”, ông “Khitrôumen” lắm ông ơi![1]
Mong Hiến Pháp sửa đổi lần này ông sẽ làm cho nhân dân phấn khởi
Vì đã thỏa được nguyện ước của toàn dân, của đất nước giống nòi!

Quốc Hội đã kêu gọi dân góp ý kiến cho Hiến Pháp 92 sửa đổi
Góp ý kiến thế nào là tùy tấm lòng và trình độ của mỗi người
Tiếp thu ý kiến dân đến đâu là tùy ông chứ dân đâu bắt tội
Các thầy giáo Bun của ta đòi thay hẳn Hiến Pháp Bun[2]
Mà đâu có phản động, ông ơi!

Hà Nội, 3/3/2013
Ts. Đặng Huy Văn

[1]-“Khitrôumen” tiếng Bungari có nghĩa là láu cá, ranh mãnh, khôn vặt...để chỉ những người sống thực dụng, hay lươn lẹo, chạy chọt, lừa thầy phản bạn. Tôi và ông ta đều làm luận án tiến sĩ ở Bungari. Ông này làm về kinh tế, còn tôi làm về toán, nhưng ông ta được sang nghiên cứu sinh trước tôi 3 năm khác đoàn và về nước trước, nên tôi không quen. Vị giáo sư dạy triết học của tôi cũng là thầy giáo của ông ta trước đây thỉnh thoảng lại hỏi tôi: “Mày có biết thằng Sinh Hùng Nguyễn bây giờ nó ở đâu không? Nó “khitrôumen” lắm!” (Trong tiếng Bun, chữ “mày”, “thằng”, “nó” để thể hiện cách nói bề trên với kẻ dưới, hoặc thân mật, hoặc khinh bỉ).

[2]- Năm 1990, Quốc Hội Bun-ga-ri đã xin trưng cầu dân ý để thay đổi hoàn toàn bản Hiến Pháp đã có trước đó do cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa tháng 8 năm 1945 lập ra.





XIN ÔNG HÃY NGẪM LẠI LỜI MÌNH NÓI!



Lời Dẫn:  Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2 đưa phát biểu tại Vĩnh Phúc của TBT ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng như sau:

“Các đồng chí phải lãnh đạo cái việc góp ý kiến dự thảo sửa đổi hiến pháp. Cái này quan trọng lắm đấy.Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức lối sống chứ còn gì nữa. Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Hả? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa, chỉ ở đâu nữa nào? Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, kí đơn tập thể...thì nó là cái gì? Cho nên các đồng chí phải quan tâm xử lý cái này.”


Xin ông hãy ngẫm lại lời mình nói!

(Kính gửi ông TBT Nguyễn Phú Trọng và
    mến tặng nhà báo Nguyễn Đắc Kiên)

Nghe ông nói tại Vĩnh Phúc mà tôi thương ông quá!
Ông mới chỉ bảy mươi mà giờ đã lẫn đến thế sao?
Ông đang muốn toàn dân góp ý cho hiến pháp
Nghĩa là ông đang cần dân nói thật, phải không nào?

Dân còn rụt rè chỉ mới một số người góp ý
Họ đã dốc cả toàn tâm để góp ý kiến thật lòng
Họ nói thật vì mong muốn lợi ích cho đất nước
Sao thời gian góp ý còn dài mà đã quy chụp thế, thưa ông?

Góp ý kiến thế nào là quyền của người dân chứ?
Nếu ông không muốn nghe sao lại xin ý kiến làm gì?
Ông đã quen được nịnh bợ rồi nên nói thật thì phật ý?
Hay ông là vua nên có quyền chụp mũ để ra uy?

Ông có biết “suy thoái chính trị” nghĩa là gì không?
Là Cương Lĩnh nói một đằng mà đảng ông làm một khác
Mồm hô “xây xã hội không có kẻ giàu người nghèo, giai cấp”
Vậy trong xã hội mà ông đang làm vua, ông có thấy thế không?

Ngày xưa nghèo đói, bất công là đổ tội cho thực dân đế quốc
Còn nay đã 38 năm đảng ông được lãnh đạo toàn quyền
Dân đã sướng chưa khi cơm chưa no, nhà ở còn chui rúc
Mà lãnh đạo dưới quyền ông thừa biệt thự, xe riêng?

Đảng cầm quyền mà như thế là “suy thoái về chính trị”
Không chỉ chứa một con sâu mà chứa cả một bầy sâu
Một con sâu trung bình phá của nhân dân ngàn tỷ
Vậy ở hội nghị TW vừa rồi, ông đã xử lý đến đâu?

“Suy thoái đạo đức” để chỉ những kẻ lừa dân, phản đảng
Chỉ vì đồng đô la mà bán tài nguyên, bán biển đảo cho Tàu
Đảng Bộ tỉnh Vĩnh Phúc có làm được điều đó không, ông hỡi?
Mà ông bắt lãnh đạo tỉnh nghe toàn những chuyện không đâu!

“Suy thoái tư tưởng” ư? Tư tưởng gì, dân hỏi?
Hay ông ám chỉ Liên Xô, Đông Âu bỏ cờ đỏ búa liềm
Và phê phán ngài Putin đã đưa nước Nga thoát khỏi
Một chế độ độc đảng độc tài làm dân khổ triền miên?

Vì đâu dân khiếu kiện đông người, ông không biết thật sao?
Hay ông nghĩ các “thế lực thù địch” xui dân đi khiếu kiện
Ông hãy đến vườn hoa Lý Tự Trọng một lần xem xuất hiện
“Thế lực thù địch” xui dân chính là “bọn đầy tớ” được dân bầu!

Ngày ông học cùng tôi trên Đại Từ, ông hiền lành ít nói[1]
Nay đã được làm vua của muôn dân, lẽ ra phải kiệm lời
Không thể nói huyên thuyên như hồi vào làng đi mua sắn
Vua cũng phải học làm vua chứ đâu thể tùy tiện ông ơi!

Nhân tiện đây, tôi cũng xin góp vài lời cho hiến pháp
Độc đảng quá lạc hậu rồi, ông nên ngẫm lại coi!
Tổng Thống Myanmar đã tự nguyện bắt tay phe đối lập[2]
Để cùng nhau dựng xây Myanmar dân chủ cứu giống nòi

Vừa tránh bạo loạn như Trung Đông mà chức quyền vẫn giữ
Ôi ngài tổng thống Thein Sein vĩ đại biết nhường nào!
Vì lợi quyền của nhân dân ngài sẵn sàng xin thoái vị
Chế độ mình “văn minh hơn” mà không làm được thế hay sao?

Ông thừa biết tôi là ai nên muốn bắt tôi lúc nào thì bắt
Tôi không quan tâm mà chỉ thương đất nước mình thôi
Tôi chỉ cầu mong ông đừng để nhân dân cơ cực quá
Rồi lại bạo loạn nổi lên làm đau đớn giống nòi!

Vậy, tôi xin ông hãy ngẫm lại lời mình nói!
Dân tộc mình đã phải hi sinh gần thế kỷ nay rồi
Nhân dân ta quá hiền lành, họ đã vì Tổ Quốc mà nói
Ông đừng quy chụp, đàn áp, bỏ tù mà tội nghiệp họ ông ơi!

Hà Nội, 28/2/2013
Ts. Đặng Huy Văn

[1]- Tôi và TBT Nguyễn Phú Trọng đều cùng tuổi và cùng học trường đại học Tổng Hợp Hà Nội, ông ấy học Khoa Văn còn tôi học Khoa Toán. Từ 1965, trường đại học Tổng Hợp Hà Nội phải sơ tán lên huyện Đại Từ, một huyện miền núi rất nghèo của tỉnh Thái Nguyên. Vì đói nên chúng tôi thường phải vào làng để mua sắn về nấu cháo cải thiện vào ban đêm. Dân ở đó nay vẫn còn nghèo lắm!
                                                                                
[2]- Tổng thống đương nhiệm Thein Sein của Myanmar đã tự nguyện hợp tác với phe đối lập của bà Aung San Suu Kyi để mở mang nền dân chủ cho đất nước. Đây là một mô hình chuyển từ độc tài sang dân chủ một cách ôn hòa và rất nhân văn. Ước gì Việt Nam chúng ta cũng được đi theo con đường của Mùa Xuân Miến Điện!




ÔNG NGHĨ GÌ LÚC ĐỨC GIÁO HOÀNG XIN THOÁI VỊ?


  (Viết tặng một người bạn học cùng trường, cùng tuổi)               

Ông nghĩ gì lúc nghe tin Đức Giáo Hoàng xin thoái vị?
Khi Ngài vừa mới tiếp ông cách đó hai mươi ngày[1]
Trải sáu trăm năm rồi mới có một lần như thế
Một vị Giáo Hoàng xin từ chức hôm nay!

Khi tiếp kiến ông, Đức Giáo Hoàng đã đề cập những gì?
Ngài đã hỏi ông về cuộc đàn áp giáo dân Con Cuông năm ngoái?[2]
Về việc chiếm dụng đất của Nhà Thờ Thái Hà làm Ngài lo ngại?[3]
Hay về vụ dân Xứ Đạo Cồn Dầu bị cưỡng bức chuyển đi?[4] 
Ông chỉ cần đánh bóng tuổi tên nên Ngài hỏi gì chẳng được
Giáo dân Việt Nam là công việc nội bộ của Việt Nam
Lần này về ông sẽ xiết chặt xiềng gông hơn trước  
Để không ai còn dám ngồi chờ cầu cứu Vatican!
           
Phải tiếp một nhà lãnh đạo ít yêu dân chắc Ngài buồn lắm
Biết nói gì với một chính khách luôn căm hận giáo dân?
“Xây thêm một Nhà Thờ là bớt được trăm nhà ngục!”
Mà tại Việt Nam có thời nhà ngục gấp trăm lần!

Sự kiện Giáo Hoàng từ chức cũng làm ông không thể hiểu
Vì ở Việt Nam khái niệm từ chức đâu thấy viết ở sách nào?
Có tội thì đổ lỗi cho khách quan chứ ai dại gì từ chức
Vừa mất bổng lộc trời cho thêm dư luận xôn xao!

Ngài thờ Đức Chúa nên khi thấy sức yếu tuổi già thì thoái vị
Còn ông không thờ thánh thần mà chỉ thờ cụ mình thôi
Những năm cuối đời cụ yếu đau nhưng đâu xin từ chức
“Bảy mươi tuổi vẫn còn xuân” sao ông dám nghỉ ngơi?

Phải chi Đức Giáo Hoàng sống độc thân nên từ chức cũng dễ?
Nhưng ông còn có vợ con, biết ai sẽ thương chúng mai này?
Ông lại còn trách nhiệm giữ gìn tình anh em hữu nghị
Giữa Việt Nam, Trung Hoa xưa cụ đã đắp xây!

Ông còn phải giáo dục thế hệ trẻ biết vâng theo lời cụ
Phải luôn khắc ghi công ơn của người đồng chí láng giềng
Xưa cụ đã dâng Hoàng Sa thì nay ông cũng muốn ghi dấu ấn
Giúp “bạn” hợp thức “Đường Lưỡi Bò” trên biển đảo linh thiêng!

Ngày 17 tháng 2 vừa rồi ông đã thành công khi chặn được
Những người dân đi thăm Nghĩa Trang anh bộ đội năm nào
Đã hi sinh vì Tổ Quốc trong cuộc Chiến Tranh Biên Giới[5]  
Nhạy cảm thế khơi lại làm gì nhỡ “bạn” giận thì sao?

Ông phải quán triệt toàn đảng, toàn dân tư tưởng của cụ mình vĩ đại
Làm cho kẻ thù bên trong bên ngoài không chia rẽ được chúng ta!
Nếu người lãnh đạo có lỡ cưỡng chế, giết chết người thì góp ý
Không nên đưa vụ việc lên báo đài làm phương hại quốc gia!

Cuối Năm Rồng, ông đã làm cho một bầy sâu bị lòi hết đuôi ra
Năm Rắn này sẽ ra tay, đuôi sâu nào đã bị lộ ra ông chặt hết!
Ông không đánh vào đầu sâu bởi muốn giữ gìn đoàn kết
Giữa anh em cùng giai cấp, tình đồng chí xót xa!

Ông sẽ khuyên đồng chí Ếch biết noi theo gương cụ
Sống một đời thanh cao minh bạch chẳng vợ con
Cụ là “già làng” của dân tộc Việt Nam đau khổ                                            
Là “vừng trời đông” soi biển đảo, núi non!

Vậy nay xin thưa với đồng bào,
Ông không thể bắt chước Đức Giáo Hoàng xin từ chức
Cũng như Điều 4 Hiến Pháp 1992 sẽ “còn mãi” với nhân quần   
Đảng lãnh đạo đất nước đã quen nên bỏ làm sao được?
Ai đòi bỏ Điều 4 Hiến Pháp VN năm 92 là
“Chống Đảng, chống Nhân Dân”!

Hà Nội, 22/2/2013
Ts. Đặng Huy Văn

[1]- Ngày 22/1/2013, Đức Giáo Hoàng Biển Đức (Benedict) 16 đã tiếp kiến Đoàn Đại Biểu Đảng Cộng Sản Việt Nam khi đoàn sang thăm Tây Âu.

[2]- Ngày 1/7/2012, linh mục G.B. Nguyễn Đình Thục đến dâng Thánh Lễ cho các giáo dân tại Giáo Điểm Con Cuông đã bị một nhóm côn đồ được nhà cầm quyền huyện Con Cuông thuê chặn lại và đánh linh mục bị thương. Nhận được tin Cha bị đánh, giáo dân đang có mặt tại Nhà Nguyện đã kéo đến để ngăn lại thì đã bị nhóm côn đồ trên đánh đập rất dã man. Có rất nhiều người phải nhập viện để cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Sau vụ này, giáo dân nhiều nơi trong tỉnh Nghệ An đã nổi lên để ủng hộ giáo dân Con Cuông thì đã bị chính quyền Nghệ An điều động hàng trăm công an, bộ đội có vũ khí và xe pháo yểm trợ đàn áp và đã bắt bỏ tù hàng chục giáo dân của Giáo Điểm Con Cuông.

[3]- Nhà Thờ Thái Hà ở Phố Nguyễn Lương Bằng, quận Đống Đa, Hà Nội. Năm 2008, Giáo Xứ Thái Hà đã đòi lại khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng thuộc sở hữu của Dòng Chúa Cứu Thế đã bị nhà nước mượn cho Cty May Chiến Thắng sử dụng. Cuộc đòi đất đã bị đàn áp dẫn đến 7 người bị bắt giam. Tháng 10/2011 lại xẩy ra một vụ cưỡng chiếm đất của Giáo Xứ Thái Hà khác gần đó để Bệnh Viện Đống Đa xây dựng trạm xử lý nước thải.

 [4]- Cồn Dầu là một Xứ Đạo tại thành phố Đà Nẵng. Tháng 5/2010 đã có biến cố đám tang cụ bà Hồ Nhu diễn ra trước nghĩa trang Cồn Dầu. Có cả gần 500 công an, cảnh sát 113 đến đàn áp, đánh người, cướp quan tài. Liền sau đó đến nay, giáo dân Xứ Đạo Cồn Dầu đã bị cưỡng chế đất đai mà giáo dân Xứ Đạo Cồn Dầu đã khai khẩn cả trăm năm nay, nếu ai không chịu di dời liền bị đàn áp.

[5]- Cuộc Chiến Tranh Biên Giới phía Bắc bắt đầu lúc 4 giờ 25 phút sáng sớm ngày 17/2/1979 do “các đồng chí láng giềng” Trung Quốc phát động gồm nửa triệu quân và hàng ngàn xe tăng đại bác tràn qua 6 tỉnh Biên Giới gồm Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu. Cuộc chiến kéo dài một tháng và đã giết chết hàng vạn bộ đội và dân thường Việt Nam. Do bị lấn cột mốc Biên Giới nên nhiều ngôi mộ của bộ đội ta nay đã phải nằm bên kia Biên Giới Việt Trung.




NỖI ĐAU NGÀY 17 THÁNG HAI


Đặng Huy Văn: Những năm từ 1977 đến 1984, trường tôi có một vài lớp đại học tại chức tại tỉnh Cao Bằng. Tháng 11/1978, tôi đã lên thị xã Cao Bằng dạy học. Lớp tôi dạy khoảng 40 sinh viên phần lớn là cán bộ đang làm việc tại địa phương đi học. Nông Thi Thà là một nữ sinh viên trẻ trong lớp đó, tuổi mới 24 người dân tộc Tày xinh xắn quê tận trên Hạ Lang sát biên giới Việt Trung. Cuối tháng 3/1979, sau khi Tàu vừa rút khỏi Cao Bằng thì tôi lên dạy kì tiếp theo nhưng không còn được gặp lại cô sinh viên xinh đẹp đó nữa! Có thể cô ấy đã bị quân Tàu giết hại rồi vứt xác đâu đó, cũng có thể cô ấy bị giặc Tàu làm nhục nên đã quyên sinh? Cho đến tận bây giờ vẫn chưa có thông tin nào về số phận của cô sinh viên xinh đẹp Nông Thị Thà của tôi! Tôi căm thù bọn công sản Trung Quốc xâm lược đến tận xương tủy vì nhiều lẽ, mà một trong những lẽ đó có thể vì những người thân thiết của tôi ở Cao Bằng vào tháng 2 và tháng 3 năm 1979 đã bị giặc Tàu hãm hại một cách dã man như thời Trung Cổ!