2015/05/31

NAY MÙNG 1 THÁNG 6


Đặng Huy Văn: Tôi có cái may mắn là đã được đi dạy đại học tại chức tại nhiều vùng miền trên đất nước. Mỗi lần đi dạy tại các tỉnh xa, tôi lại kết hợp đi du lịch khám phá tại nhiều vùng sâu, vùng xa của Tổ Quốc, mới hay ở nhiều vùng các trẻ thơ của chúng ta còn khổ lắm.Nhiều nơi trường còn chưa ra trường, lớp không ra lớp. Trường cấp I, cấp II ở nhiều vùng rẻo cao còn tuềnh toàng nứa lá, mưa thì dột, rét thì gió lạnh thấu xương. Các em nhỏ vùng cao đến trường còn phải ăn đói mặc phong phanh, thường phải trèo đèo lội suối đi bộ hàng chục cây số. Có nơi, các em còn phải chui vào túi ni lông bám vào dây cáp để qua sông tới trường. Đến mùa lũ hàng năm, bao nhiêu em nhỏ bị chết đuối vì nước lũ về đột ngột dâng ngập sông suối là chuyện bình thường!

Thuở nhỏ đến trường, tôi không phải trèo đèo lội suối vì ở đồng bằng nhưng cũng thường xuyên phải nhịn đói buổi sáng để đi học vì gia đình tôi nghèo lắm. Có nhiều lần tôi đã bị ngất xỉu ở lớp học hoặc trên đường về nhà vì đói. Cứ mỗi lần như vậy, tôi lại cầu nguyện “Ông Bụt”, “Bà Tiên” trong cổ tích hiện ra dỗ tôi tỉnh dậy để đi tiếp cuộc đời cơ cực cho đến ngày hôm nay, 72 tuổi rồi mà vẫn còn phải trăn trở bởi miếng ăn hàng ngày. Đến bây giờ khi đau ốm quá, tôi vẫn thầm cầu nguyện Ông Bụt, Bà Tiên xuất hiện để cứu giúp tôi qua khỏi cơn nguy biến và “phép màu cổ tích” đó hiện nay đôi khi vẫn còn màu nhiệm.

Ngày Tết Thiếu Nhi, mùng 1 tháng 6 năm nay đang đến. Thương trẻ thơ nghèo Việt Nam đang phải sống lắt lay dưới “ánh hào quang của một thời Man Dại”, tôi chỉ biết nguyện cầu Ông Bụt, Bà Tiên hãy hiện về để giúp đỡ các cháu bé như đã từng cưu mang tôi suốt hơn 70 năm, qua cả một đoạn đời cơ cực ấy!

NAY MÙNG 1 THÁNG 6
(Viết tặng các trẻ thơ nghèo)

Mỗi khi đời đau nhói
Ông Bụt lại hiện ra
Cứu giúp tôi qua khỏi
Như cổ tích nước nhà

Nay mùng 1 tháng 6
Tôi lại ước Bụt về
Thương yêu giúp đàn cháu
Khó nghèo ở miền quê!

Tôi ước ao mỗi sáng
Được Bụt trao bát cơm
Để cháu không đói lả
Mỗi khi bước tới trường

Tôi ước Bụt cho áo
Cháu mặc ấm mùa đông
Bởi năm qua nhiều bé
Chết rét mẹ khóc ròng!

Tôi ước mùa mưa đến
Bụt bắc giúp chiếc cầu
Để cháu không chết đuối
Vì lội dòng sông sâu!

Rẻo cao trường nứa lá
Mùa mưa dột tứ tung
Ước Bụt xây trường mới
Mùa đông đỡ lạnh lùng!

Năm nào trường cũng bắt
Đóng hơn chục khoản tiền
Bụt ơi, nghèo không đóng
Phụ huynh nào được yên?

Ước Bụt khuyên cô giáo
Đừng bắt cháu học thêm
Bởi mẹ cha nghèo lắm
Học thêm lấy đâu tiền?

Ước Bụt khuyên bộ trưởng
Đừng “cải cách” triền miên
Năm nào cũng mua sách
Phụ huynh phát rồ điên!

Nhân ngày 1 tháng 6
Tết của tuổi thần tiên
Ước Bụt cùng các cháu
Chung vui khắp mọi miền!

Ước Bụt giúp mãi mãi
Thoát khỏi “ánh hào quang”
Của một thời Man Dại
Lệ thuộc Tàu xâm lăng!

Hà Nội, 31/5/2015
Đặng Huy Văn


No comments:

Post a Comment